Chất lượng của một bản kháng nghị

Chủ nhật - 14/07/2013 22:34 1.127 0
Tòa án cấp sơ thẩm tuyên hình phạt tù “Chung thân” – Viện kiểm sát kiên quyết kháng nghị bảo vệ quan điểm xét xử – Tòa án cấp Phúc thẩm chấp nhận kháng nghị của VKS tuyên phạt “Tử hình” đối với bị cáo.
 Vụ án Trần Văn Sơn phạm tội “Giết người” và “Cướp tài sản” xảy ra tại xã Trung Lương, huyện Bình Lục, tỉnh Hà Nam vào đầu tháng 8/2012 được nhiều người biết đến bởi tính chất đặc biệt nghiêm trọng về hành vi phạm tội của bị cáo. Trần Văn Sơn đã ra tay giết hại chính “người tình” của mình ngay sau khi quan hệ tình dục rồi cướp toàn bộ số tài sản có giá trị của nạn nhân và vùi xác nạn nhân vào trong cát để che dấu hành vi phạm tội.
         
 Ngày 30/11/2012 TAND tỉnh Hà Nam đã mở phiên toà xét xử đối với bị cáo Trần Văn Sơn về các tội “Giết ng­ười” và “Cư­ớp tài sản” theo điểm e, n khoản 1 Điều 93 và khoản 1 Điều 133 BLHS. Tại phiên tòa, Kiểm sát viên thực hành quyền công tố đã đi sâu phân tích, đánh giá tính chất, mức độ hành vi phạm tội của bị cáo và đề nghị HĐXX áp dụng hình phạt tử hình về tội “Giết người”, từ 04 đến 05 năm tù về tội “Cướp tài sản” tổng hợp hình phạt buộc bị cáo chấp hành hình phạt chung là tử hình. HĐXX đã tuyên phạt Trần Văn Sơn tù chung thân về tội “Giết ng­ười”, 4 năm tù về tội “Cư­ớp tài sản”, tổng hợp hình phạt của 2 tội buộc bị cáo phải chấp hành hình phạt chung là tù chung thân.

 Xét thấy mức hình phạt HĐXX đã tuyên đối với bị cáo là chư­a thoả đáng, không tư­ơng xứng với tính chất, mức độ hành vi phạm tội của bị cáo và không đáp ứng đư­ợc yêu cầu đấu tranh phòng, chống tội phạm trên địa bàn. VKSND tỉnh Hà Nam đã ban hành kháng nghị phúc thẩm với lập luận chặt chẽ và sắc bén để bảo vệ quan điểm xét xử về hình phạt áp dụng đối với bị cáo Trần Văn Sơn.

VKSND tỉnh Hà Nam đã nhận định: vụ án do bị cáo gây ra có tính chất đặc biệt nghiêm trọng, ngay sau khi thực hiện hành vi giết người là tội phạm đặc biệt nghiêm trọng bị cáo lại tiếp tục thực hiện hành vi cướp tài sản là tội phạm rất nghiêm trọng. Hành vi phạm tội của bị cáo đã tước đoạt quyền sống và xâm phạm đến quyền sở hữu tài sản của người khác đã được pháp luật bảo vệ, thể hiện tính ngang ngược, bất chấp pháp luật coi thường kỷ cương xã hội của bị cáo. Hành vi phạm tội của bị cáo gây tổn thất nặng nề về tinh thần và thể chất cho những người thân thích của nạn nhân, là nỗi đau đớn và mất mát không thể bù đắp đối với gia đình nạn nhân. Vụ án xảy ra tại địa bàn nông thôn đã gây dư luận hoang mang lo sợ trong nhân dân, làm mất trật tự trị an xã hội. Đặc biệt trong bối cảnh thời gian gần đây trên địa bàn tỉnh Hà Nam các tội phạm về xâm phạm tính mạng, sức khoẻ con người và xâm phạm sở hữu đang có chiều hướng gia tăng nên vụ án do bị cáo gây ra được dư luận hết sức quan tâm, nhân dân bất bình lên án và đòi hỏi kẻ phạm tội phải bị trừng trị thật nghiêm minh.

 Tuy bị cáo không có ý định giết người để cướp tài sản từ trước song hành vi thực hiện tội phạm của bị cáo hết sức quyết liệt, táo bạo được thể hiện thông qua hành động dùng dao sắc chém liên tục nhiều nhát với lực rất mạnh vào khu vực nguy hiểm trên người nạn nhân (vùng đầu, mặt, cổ), có nhát chém làm đứt rời bàn tay phải của nạn nhân. Khi nạn nhân bị chém gục xuống thấy có ánh đèn xe đi qua bị cáo đã bỏ đi sau đó còn quay lại giấu xác nạn nhân vào đống cát và chiếm đoạt tài sản. Các hành động trên cho thấy sự táo tợn, hung hãn cao độ, mất hết tính người của bị cáo.

 Về nguyên nhân gây án, theo bị cáo khai do bức xúc và lo sợ bị lây nhiễm HIV/AIDS từ nạn nhân nên mới nảy sinh ý định giết để trả thù. Xong xét quan hệ giữa bị cáo và người bị hại thấy bị cáo đã biết rõ “người tình” là gái nhà hàng, có thể đã quan hệ tình dục với nhiều người nhưng bị cáo vẫn chủ động quan hệ tình dục mà không thực hiện các biện pháp phòng tránh bệnh lây nhiễm. Như vậy bị cáo đã tự đặt mình vào tình thế nguy hiểm, rủi ro mặc dù hoàn toàn có đủ khả năng nhận thức để thấy trước và phòng tránh nên không thể đổ lỗi cho nạn nhân không thông báo trước để bao biện cho hành vi phạm tội của bản thân.

 Mặt khác, bị cáo cũng vừa lấy vợ vào đầu năm 2012 nhưng lại sẵn sàng quan hệ bất chính với người khác mặc dù mới quen biết không lâu, bị cáo còn thuyết phục “người tình” thay đổi công việc để lấy nhau. Tình tiết này do chính bị cáo khai ra thể hiện rất rõ bản chất con người bị cáo là kẻ có lối sống ích kỷ, buông thả, quan hệ bừa bãi, suy đồi về tư cách đạo đức và thiếu trách nhiệm với gia đình, người thân. Hành vi giết “người tình” được bị cáo thực hiện sau khi có quan hệ tình dục với nạn nhân còn thể hiện tính bội bạc, phản trắc cao trong con người bị cáo.

 Với tính chất, mức độ đặc biệt nghiêm trọng của hành vi phạm tội và bản chất con người bị cáo Trần Văn Sơn như phân tích ở trên, xét thấy bị cáo không còn khả năng cải tạo, cần phải bị loại trừ vĩnh viễn khỏi đời sống xã hội. Do đó VKSND tỉnh Hà Nam đề nghị Toà phúc thẩm TAND tối cao tại Hà Nội xét xử theo hướng áp dụng hình phạt tử hình đối với bị cáo Trần Văn Sơn về tội “Giết người”, tổng hợp hình phạt của cả hai tội buộc bị cáo phải chấp hành hình phạt chung là tử hình.

 Tại phiên tòa phúc thẩm, Tòa Phúc thẩm TAND tối cao đã nhận định việc Tòa án cấp sơ thẩm tuyên phạt bị cáo Trần Văn Sơn tù chung thân là chưa tương xứng với tính chất đặc biệt nghiêm trọng cũng như hậu quả của hành vi phạm tội mà bị cáo gây ra, chấp nhận kháng nghị của VKSND tỉnh Hà Nam và tuyên phạt bị cáo Trần Văn Sơn tử hình về tội “Giết người”, 04 năm tù về tội “Cướp tài sản”, tổng hợp hình phạt chung là tử hình.
 
 Phán quyết của cấp phúc thẩm thể hiện tính nghiêm minh của pháp luật, được những người dân tham dự phiên tòa đồng tình ủng hộ./.

Tác giả: Lan Chi

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây